Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Thịt Vịt ngày càng hút khách

Không chỉ là món ăn thường xuyên trong các bữa ăn gia đình, các món chế biến từ vịt cũng đang lấn sân tại nhiều nhà hàng, nhất là vào dịp cuối tháng.

Là loại thực phẩm phổ biến nhưng ở Miền Bắc thịt vịt bị xếp vào hàng “xúi quẩy” nên chẳng mấy ai ăn vào những ngày đầu tháng. Anh Nguyễn Văn Họa, chủ tiệm vịt quay trên đường Thiên Lôi (quận Lê Chân) cho biết: “Do chẳng có khách ăn nên quán thường xuyên “nghỉ vịt” tới mồng 5 âm lịch hằng tháng, sau đó bán túc tắc cho khách lẻ”.

vit quay ngon
Thịt Vịt quay Ngon

Không chỉ riêng quán của anh Nguyễn Văn Họa, mà hầu hết các “vịt quán” đều nghỉ trong những ngày này. Phải qua rằm, thực khách tới ăn thịt vịt mới đông, nhất là từ 25 âm lịch hằng tháng trở đi, các quán vịt thường xuyên quá tải. Nhiều người đến không có chỗ ngồi đành phải mua đem về.

Thông thường, mỗi ngày quán chỉ bán được 7-10 con vịt nhưng cuối tháng số lượng bán ra có khi lên tới hơn 40 con. Sở dĩ có tình trạng này bởi nhiều người quan niệm thịt vịt ăn cuối tháng sẽ cắt hết “vận đen” trong tháng cũ, cầu chúc may mắn trong tháng mới.

Ở Hải Phòng, các món ăn từ thịt vịt chủ yếu được bán ở các phố Trần Nhật Duật, Lê Quýnh, Nguyễn Bỉnh Khiêm,… và một số cửa hàng nhỏ nằm xen kẽ trong các khu phố đông đúc khác. Người đầu bếp có thể chế biến rất nhiều món ăn khác nhau từ thịt vịt.

Anh Nguyễn Văn Hiếu, đầu bếp nhà hàng trên phố Văn Cao cho biết: “Trước kia vịt chỉ được chế biến đơn thuần thành món luộc, rán, quay, hầm măng, còn bây giờ thịt vịt có thể làm tới gần 20 món”. Thịt vịt được chế biến kết hợp với các vị thuốc bắc để tạo cảm giác mới lạ cho thực khách và tăng thêm giá trị dinh dưỡng cho món ăn.

Trong các nhà hàng chuyên phục vụ món vịt, khách hàng dễ dàng tìm thấy các món mang hương vị “thuốc bắc” nhiều hơn là thức ăn như thịt vịt nấu nước mía; canh vịt với đỗ trọng; vịt hầm sâm; thịt vịt chưng đông trùng hạ thảo,…

Ở Miền Nam thì khác hoàn toàn, họ ăn thịt vịt thường xuyên, ngày nào cũng được không quan trọng đầu tháng hay cuối tháng. Vì vậy không thể nói ăn vịt đầu tháng là đen được. Các hàng quán thịt vịt mọc như nấm ở khắp Sài Gòn, người ăn đông đúc.... Chủ quán Vịt ở Quận 5 Chia sẻ.....

vit luoc rat mat
Thịt Vịt luộc Ngon quá

Ngoài ra, một số cách chế biến vịt của người Trung Quốc cũng được các đầu bếp “cập nhật” để phục vụ khách hàng. Nhưng theo các “bợm vịt”, phải thưởng thức những món truyền thống mới cảm nhận đầy đủ chân thực hương vị của thịt vịt. Hương vị thơm ngon, cách chế biến, trình bày bắt mắt hơn và mang ý nghĩa tâm linh trong ăn uống nên thịt vịt ngày càng nhận được nhiều sự “quan tâm” của các thực khách, đặc biệt vào những ngày cuối tháng.

Một số chuyên gia cho biết, trong các tài liệu về đông y, thịt vịt được coi như một loại thuốc bổ thượng hạng, có tác dụng điều hòa ngũ tạng, lợi thủy, giảm bớt hiện tượng nóng gan, mật,… Ngày nay, thịt vịt được biết đến như một loại thức ăn có giá trị dinh dưỡng cao, đồng thời hàm lượng các khoáng chất như can-xi, phốt pho, sắt, vitamin (A, D, B1, B2) trong thịt vịt cũng rất cao.

Quản lý Khách sạnquan ly khach sansetup khach sanset up khach santuyển dụng khách sạntuyen dung khach san

Hài hước - Hơn 5000 con vịt đổ bộ xuống thành phố

Một người chăn vịt ở Trung Quốc lùa đàn vịt đông đúc của mình đi kiếm ăn qua con đường trong thành phố, khiến dòng người và xe cộ phải nhường đường hoặc hiếu kỳ đứng xem.

quan vit ngon tai ha noi
Ngày 17/6, đại lộ Hồng Châu của thành phố Thái Châu, tỉnh Chiết Giang, ven biển phía đông Trung Quốc bất ngờ xuất hiện hơn 5.000 con vịt.

quan vit ngon tai ha noi
Ông Hồng, chủ của đàn vịt cùng với ba người giúp việc đang lùa đàn vịt này đi kiếm ăn ở hồ nước cách nông trại hơn 1 km.

quan vit ngon tai ha noi
Khi đàn vịt ùa ra, các phương tiện phải dừng lại, nhường đường cho chúng.

quan vit ngon tai ha noi
Nhiều người đi đường hiếu kỳ theo dõi đàn vịt lần đầu xuất hiện trên đường lớn.

quan vit ngon tai ha noi
Vịt lấn đường của những chiếc ôtô.

quan vit ngon tai ha noi
Vịt đi chung đường với xe máy.

quan vit ngon tai ha noi
Ông Hồng cho biết thường xuyên đưa vịt đi kiếm ăn xa chuồng từ nửa năm nay nhưng bao giờ bị thất lạc con nào.

quan vit ngon tai ha noi
Sau một chặng đường dài, 5.000 con vịt đã đến được hồ nước nhiều thức ăn một cách an toàn.



Ông Lão chăn vịt và giấc mơ tỉ phú ngắn ngủi

Ra khỏi căn nhà 2 tầng trong cảnh nghèo hèn, quãng đời làm tỉ phú của ông Sang chỉ ngắn ngủi như… một giấc mơ.

Từ một nông dân sống bằng nghề đi bán may mắn cho người khác, bỗng chốc ông thành tỉ phú. Ném tiền qua cửa sổ, rượu chè, cờ bạc..., ông mua vui bằng mọi giá. Sống giàu sang nhờ may mắn, nhưng thái độ không tôn trọng đồng tiền đã đẩy ông về với nghề chăn vịt.

Những buổi tiệc lạ đời của “tỉ phú cô đơn”

Ông tên C.V.Sang, quê gốc ở An Giang, lên Đồng Nai lập nghiệp đầu năm 2007. Không trình độ, ông chỉ biết làm thuê, phụ hồ để kiếm sống qua ngày. Thấy ông vất vả, lại không có nhiều tiền, ông chủ một đại lý vé số ở Biên Hòa đã thương tình gọi ông vào, cho làm “nhân viên” của đại lý để đi bán vé số.

Ông nói mình không có đồng nào thì làm sao mà lãnh số thì được ông chủ nhét vào tay tập vé 100 tờ cùng câu nói: “Chừng này, nếu ông bán hết trước 4 giờ chiều, ông có thể sống qua ngày được”. Cứ thế, người dân Biên Hòa dần dần quen với hình bóng ông già lang thang trên các nẻo đường với nụ cười hồn hậu.

Thời vận thế nào không biết, ông mau chóng trở thành một tỉ phú chân đất sau chớp mắt. Số là, vào một ngày nọ, khi đã gần đến giờ chốt sổ thì ông cầm trên tay 2 tờ vé số cuối cùng trong tập số mà ông bán. Nghĩ đi nghĩ lại, ông bấm bụng giữ 2 tờ vé cuối cùng, coi như là cầu may. Thất thểu trở về căn phòng trọ, ông lục nồi cơm nguội ra ăn vì cả ngày chỉ kiếm được 50 nghìn tiền lời, chi 20 nghìn mua số thì 30 nghìn chỉ đủ ngày mai ăn cơm bụi.

Giờ xổ số đến, ông hồi hộp theo dõi trên màn hình tivi của hàng xóm. Giải nhất đã qua, giải đặc biệt với dãy 6 con số hiện ra trên màn hình. Không tin vào mắt mình, ông chớp chớp mấy lần cho tỉnh khi 2 tờ vé số của ông giống y chang với 6 con số đó. Biết là đã trúng giải độc đắc, ông chạy ù té về phòng mà tim đập, chân run vì… mừng.

Đổi thưởng tại chính đại lý mà ông “đầu quân”, ông ôm cục tiền đi về trong ánh mắt vui mừng của ông chủ. Số tiền gần 2,7 tỉ đồng, ông chi ra hơn 1 tỉ để mua căn nhà 2 tầng trong một con hẻm nhỏ ở ngay Biên Hòa. Có người can ông nên gửi số tiền còn lại vào ngân hàng để lấy lãi, tiền sinh ra tiền ông sẽ có cái mà sống lúc tuổi cao sức yếu. Mặc ai khuyên bảo, ông cứ vậy mà tiêu theo ý mình. Có nhà, có tiền, có xe máy xịn, ông bắt đầu muốn hưởng thụ cuộc sống của tỉ phú… cô đơn.

Ngày trước ông nghèo nên chẳng có ai chơi cùng, nay giàu muốn có bạn thì phải có nhậu, có tiền họ mới đến. Nghĩ vậy, ông tổ chức rất nhiều cuộc nhậu với bia lon, rượu ngoại rồi mời những người không quen biết đến nhậu cùng.

Có người trong cuộc nhậu đã có ý “nhậu hoài thì vui, nhưng say xỉn, về nhà vợ con mắng mỏ vì không kiếm được đồng nào thì ngại lắm anh Ba ạ”. Nghe vậy, mỗi khi mời mấy “chiến hữu” đến nhậu miễn phí, ông lại chuẩn bị mấy cái phong bì dày cộp để anh em mang về cho vợ con khỏi buồn.

Sống trong niềm vui được tạo ra từ đồng tiền, căn nhà ông tràn ngập những lời chúc tụng lúc trà dư tửu hậu. Có hàng xóm bên cạnh căn nhà ông từng ở kể rằng: “Ổng bỏ tiền mua bia, rượu về thết đãi người dưng cứ như là vua chúa ngày xưa vậy.

Ổng nói rằng muốn có bạn bè, anh em để vui vầy. Tôi nghe thế hỏi lại là anh em dưới quê sao không mời họ lên để hưởng lộc, sao lại cho người dưng từng hắt hủi ông lúc nghèo khó, mời tờ vé số không thèm mua đến ăn uống, lại cho tiền bạc. Ổng nói anh em bà con ở An Giang không còn ai, đành mua vui với người dưng vậy.

Ở đây, ổng tuyên bố 5 ngày tổ chức một tiệc lớn, sau đó 3 ngày là một tiệc nhỏ để thết đãi anh em. Thấy ổng tiệc tùng liên miên, có người nói ổng chỉ làm giàu cho mấy người bán bia, đồ nhậu mà thôi. Còn mấy “anh em chiến hữu” được ổng mời thì mập hẳn lên vì đi nhậu miễn phí lại có phong bì cho vợ con”.

Cờ bạc làm tỉ phú thành ông chăn vịt

Sống trong xa hoa, ông chẳng còn nghĩ đến quá khứ cuốc bộ một ngày mấy chục cây số để kiếm được mấy chục nghìn mà mình từng trải qua. Tuy vậy, theo mấy cô chú bán vé số cùng đại lý thì tính ông rất hào sảng.

“Ngày ông trúng độc đắc, ông cho mỗi đồng nghiệp quen mỗi người vài triệu để chia sẻ may mắn. Về phần mình, ông tuyên bố bỏ hẳn nghề bán vé số vì cứ nghĩ đến là ổng rùng mình” - cụ Tư, người kể cho chúng tôi câu chuyện về ông Sang bồi hồi kể lại.

hoai linh di chan vit
Chăn vịt - Ảnh Chỉ mang tính chất minh họa
Để hưởng thụ cuộc sống giàu có, vương giả, ông sắm cho mình những vật dụng đắt tiền rất tùy hứng. “Nhậu mà không có hát, thấy nó buồn sao ấy anh Ba ơi” - tiếng than thở của một chiến hữu vang lên trong cuộc nhậu làm ông nổi máu đại gia. Ngay sáng hôm sau, ông đích thân lên Sài Gòn chọn một giàn karaoke “xịn hết cỡ” với chi phí 50 triệu đồng để anh em tha hồ hát hò.

Ăn tiêu vô tổ chức, không tính toán là thế, nên chẳng mấy chốc ông đã tiêu gần cả tỉ bạc vào những cuộc vui với người dưng. Thấy ông tội nghiệp, nhiều bác cán bộ hưu trí xung quanh thương tình khuyên bảo thì ông không nghe, ông nói: “Tiền bạc là phù du, cả đời tui đã cực, nay trời thương mà cho lộc thì phải biết hưởng thụ”. Ý ông đã định, thấy khó khuyên can nên mấy bác cũng thôi, chẳng muốn làm ông buồn.

Rồi tiền bạc cứ thế vơi dần, đến lúc giật mình nghĩ lại thì ông muốn đi đánh bạc để lấy lại tiền. Vốn là nông dân, từ nhỏ chỉ biết ruộng đồng, mớ rau, con cá, ông chẳng biết bài bạc là gì. Muốn có thêm tiền để duy trì những cuộc vui, ông nhờ mấy chiến hữu bày cách chơi - nói kiểu như ông - là “làm sao cho dễ thắng nhất”. Qua mấy lần thắng được vài triệu bạc, ông ham rồi sa vào bài bạc lúc nào không biết.

chan vit dong que
Chăn Vịt ở đồng quê (minh họa)

Lúc trước nhậu nhẹt, nay ông lại đàn đúm với mấy tay cao thủ để “phân tài cao thấp”. Cờ gian bạc lận, ông nông dân tỉ phú bị lột mấy trăm triệu sau vài đêm thức trắng làm bạn với “bác thằng Bần”. Vẫn cay cú với trò đỏ đen, lại muốn để người ta mãi gọi là “đại gia”, ông chuyển hướng sang trò cá độ bóng đá. Dù không biết chút kiến thức nào về bóng đá, nhưng ông thích cái cảm giác được ngồi trong quán càphê máy lạnh, tay nắm cục tiền để “độ” với mấy “thằng nhà cái” ở tận đẩu tận đâu bên nước ngoài.

Để cho ra dáng tay chơi, ông kêu một thanh niên có tiếng am hiểu về món này làm “quân sư” cho mình trong những trận ông đặt kèo. Không biết ông “huấn luyện viên cá độ” này tài giỏi đến đâu mà chỉ cho ông thắng đến mấy trận liền với số tiền hàng chục triệu. Khen anh ta mát tay, ông thưởng hậu rồi đặt trọn niềm tin vào “sư phụ” này. Cờ bạc đãi tay mới, sau chuỗi trận thắng là liên tiếp các trận ông bị thua tơi tả. Hết tiền mặt để chơi, “quân sư” nói ông còn căn nhà, sổ đỏ có thể cầm được để có tiền chơi tiếp.

Nghĩ tiền từ trên trời rơi xuống, tiếc làm gì, ông đặt tiếp mấy kèo nữa với tiền vay mượn của mấy tay anh chị. Bị thua liên miên, số nợ ngày càng lớn, tiền lãi thì tính theo ngày nên chỉ mấy tháng sau, mùa bóng chưa kết thúc mà “mùa đòi nợ” đã đến với ông. Căn nhà ông ở nhanh chóng được mấy gã xăm trổ đầy mình thường xuyên “ghé thăm” để thu nợ giùm mấy đại ca. Hết hồn với những câu nói sặc mùi dao kiếm, ông kêu gấp người đến bán căn nhà để sớm được yên thân.

Cái ngày bước ra đường sau khi từ giã ngôi nhà mơ ước, ông rưng rưng nước mắt. Mới cách đó mấy tháng, nơi đây còn đầy ắp tiếng nói, tiếng cười của những “chiến hữu”, nay đã thành của người khác. Ôm một mớ áo quần, cầm trong tay số tiền ít ỏi còn lại, ông về quê dựng căn chòi gần bờ sông để nuôi vịt. Bà Tư kể lại: “Lúc đó, ổng nói giấc mơ của tui tiêu tan rồi, tiền cũng mất, nhà cũng mất, tất cả đều vì cờ bạc. Sang hay hèn, cũng chỉ tại mình”.

Kể đến đó, bà Tư cũng không cầm được nước mắt: “Ngày trước, ổng có đông bạn bè đến ăn nhậu, nhận phong bì là thế, ai cũng gọi ông Sang là sang, là đại gia. Lúc ông Sang tay trắng ra đi trong nghèo hèn thì chẳng có ai đến tiễn ông vài bước”. Cám cảnh cho thân già lụ khụ, chỉ có anh xe ôm là hứa sẽ không lấy tiền của ông vì ông là ân nhân đã cho vốn để mình mua xe kiếm sống. Sau chuyến xe ấy, chẳng ai biết ông về đâu sau quãng thời gian làm tỉ phú ngắn ngủi như giấc mơ của mình.

Quản lý Khách sạnquan ly khach sansetup khach sanset up khach santuyển dụng khách sạntuyen dung khach san

Đại Tướng Võ Nguyên Giáp từng đi chăn vịt lúc còn nhỏ

"Cuốn sách Võ Nguyên Giáp - Chiến thắng bằng mọi giá do Công ty sách Thái Hà phát hành đã tái hiện chi tiết cuộc đời vị tướng đại tài của dân tộc Việt Nam. Tác giả của cuốn sách - giáo sư sử học người Mỹ Cecil B. Currey - đã dành nhiều năm dày công nghiên cứu và trò chuyện trực tiếp với Đại tướng Võ Nguyên Giáp để có được những tư liệu quý giá, chân thực nhất về ông. Chúng tôi xin được gửi tới quý độc giả một số trích đoạn đặc sắc từ cuốn Võ Nguyên Giáp - Chiến thắng bằng mọi giá!"

"Cũng như bọn trẻ tinh nghịch trong làng, Giáp lúc bé cũng ham chơi, đi chân đất chạy khắp làng để đánh đáo, đánh bi, chơi quay, đánh lộn nhau, đi theo đàn ngỗng, đàn vịt rồi lấy sỏi ném vào chúng cho chúng chạy tán loạn rồi reo ầm lên và cười ngặt nghẽo…". "Ông Cửu Nghiêm dạy con từ lúc lên 4, lên 5 đọc chữ Nho, thứ chữ phiên âm tiếng Việt bằng chữ Hán được dùng làm văn tự chính thức trước khi người Pháp tới. Tuổi nhỏ nhưng Giáp rất thích học. Cha ông khuyến khích cổ vũ ông bằng cách để bên cạnh một lọ thủy tinh đựng đầy các thứ kẹo mà trẻ con thích. Mỗi khi học có kết quả tốt, lại được ông lấy kẹo để trong lọ đặt gần đó để thưởng.

Dai Tuong Vo Nguyen Giap Tung Di Chan Vit
Võ Nguyên Giáp - Chiến Thắng Bằng Mọi Giá

Cuốn sách đầu tiên bằng mẫu tự la-tinh là cuốn ấu học tập thư, có nhiều ảnh minh họa gợi lại chủ nghĩa yêu nước trong quá khứ của người dân Việt. Cuốn sách được vua Duy Tân cho phép ấn hành gần đây. Chính nhà vua sau này ngầm kêu gọi binh lính phản đối việc đưa đi Pháp tham gia chiến tranh thế giới lần thứ nhất cũng như chống lại sự đô hộ của người Pháp ở Việt Nam nên ông bị Paris truất ngôi và đưa đi biệt xứ ở đảo Réunion. Giáp nhớ lại ảnh hưởng của cuốn sách đó đối với thời thơ ấu của ông: “Tôi đã khám phá ra các bậc cha ông đã anh dũng hy sinh rửa nhục cho đất nước”.

Ông được biết đất nước đã bị cắt làm ba miền với chế độ cai trị khác nhau nhưng tất cả đều đặt sự thống trị thực dân và như César đã viết: “Tổ tiên của chúng ta không phải là người Gaulois”".

Tuoi Tho Chan Vit Cua Dai Tuong Vo Nguyen Giap
Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

Cũng như bọn trẻ tinh nghịch trong làng, Giáp lúc bé cũng ham chơi, đi chân đất chạy khắp làng để đánh đáo, đánh bi, chơi quay, đánh lộn nhau, đi theo đàn ngỗng, đàn vịt rồi lấy sỏi ném vào chúng cho chúng chạy tán loạn rồi reo ầm lên và cười ngặt nghẽo… Những đứa trẻ lớn hơn thì thi nhau đá cầu. Chúng dùng chân, cả ngón lẫn gót và mắt cá chuyền cho nhau quả cầu làm bằng đồng xèng buộc vài túm lông hay túm dây, ai không đỡ kịp hoặc đá trượt để cầu rơi xuống đất là thua cuộc.

Chúng còn tổ chức thi đấu bóng đá với số lượng người chơi không hạn chế, càng đông càng vui, luật chơi đơn giản, quả bóng chỉ là quả bưởi xanh, to, bọc ngoài bằng những mụn vải hay manh áo rách. Mỗi tuổi mỗi lớn chúng tham gia công việc đồng áng với cha mẹ, anh chị lớn trong gia đình. Giáp cũng vậy, cậu đi chăn vịt ngoài ruộng, cưỡi trâu gặm cỏ quanh gốc đa, đến mùa gặt thì đập lúa, hát “hò giã gạo” để giữ nhịp đập cho đều. Từ lúc lên 5 đến khi lên 8, Giáp đi học ở trường làng ở An Xá. Tuy đã già những mỗi khi nhắc lại những ngày đầu đến trường, ông hạ giọng nhẹ nhàng nói: “Đó là lần đầu tiên xa mẹ, cả hai mẹ con đều khóc”.

Ngoi nha tuoi tho Dai Tuong Vo Nguyen Giap
Ngôi Nhà Đại Tướng Võ Nguyên Giáp

Quần áo mặc đi học là chiếc áo dài, dài quá đầu gối, mùa nóng là màu trắng, còn thu đông là áo thâm, bên trong áo dài là chiếc quần trắng chỉ dài đến mắt cá chân quanh năm xuân hạ thu đông đều màu trắng, đi giày đen, đầu quấn khăn đen. Buổi sáng lớp học bắt đầu từ 7h30 và tan học lúc 11h30 để đến chiều lại học từ 2h30 đến 5h. Buổi trưa Giáp trở về nhà ăn cơm với gia đình và mặc dù còn bé cũng làm một giấc ngủ trưa trước khi đi học buổi chiều. Hôm nào không thuộc bài, thầy giáo lấy roi bằng thanh tre dài và mỏng lúc nào cũng lăm lăm trên tay quật vào đít, vào lưng hoặc bàn tay úp sấp của học trò. Lớn hơn một chút, sau giờ học, Giáp cũng chơi nhiều hơn với bọn trẻ trong làng".

Theo soha.vn